12.2023
Mình bị bệnh rồi. Mình được bác sỹ chuẩn
đoán là bị rối loạn lo âu, trầm cảm có hướng loạn thần. Khoảng 1 tuần liền mình
luôn bật dậy lúc 3 giờ sáng và sợ hãi, cả nhà và mọi nơi đang ngủ say còn mình
đi lại thất thần trong nhà.
Đến phòng khám của bác sỹ, mình nhìn mọi
người xung quanh đều đến chữa mất ngủ, nhưng mình khác họ. Mình biết bản thân
mình bệnh khác họ, bệnh nặng hơn họ. Có những lúc mình có suy nghĩ chắc mình sắp
….. Mỗi sáng cố lê lết đưa con đi học, nhìn Nhím chạy tung tăng hớn hở vào lớp
mà có lúc mình đã khóc, cứ liên tưởng đến cảnh con khóc lóc vì không có mẹ .
Có lúc lôi giấy bút ra định viết thật dài
để lại cho con, nhưng cuối cùng mình lại thôi.
Có lúc đi thẫn thờ dưới khu, mình tưởng tượng
ra viễn cảnh tương lai không có mình, còn Nhím và mẹ sẽ ra sao. Chồng mình có
thể sẽ không sao cả và sẽ cưới một người phụ nữ khác, chỉ có mẹ và con mình là
khổ sở nhất. Chắc là nhờ có suy nghĩ này đã kéo mình lại, cố gắng lết bước sống
tiếp.