Đã một tháng trôi qua kể từ khi mình xem phim. Mình bị tác động khá lớn sau khi xem. Nhờ phim mà mình đã hiểu ra , có khái niệm khác về tình yêu.
Mình đã sai rồi. Từ trước đến giờ mình luôn có suy nghĩ phải làm hài lòng người
khác, luôn đặt việc người khác nghĩ gì, có vui không và sợ bị ai đó ghét. Suy
nghĩ này chỉ có 1 điều tốt chính là việc
xem người khác ra sao, nghĩ gì để đối xử nhưng vế sau là suy nghĩ chưa tốt.
Mình sợ bị mất đi tình cảm của người khác đến nỗi tự biến mình thành trò cười ,
thành nô lệ mất rồi. Rồi đến khi đau khổ lại tự dày vò, hành xác chính mình. Thậm
chí trở nên khá tệ khi vứt đi hết tất cả mọi khái niệm, lễ nghĩa khiến mình khổ
sở để tìm cách bảo vệ mình, tạo cho mình một màng bọc chui vào đó để không bị tổn
thương, đau khổ. Nhưng mình đã làm gì thế này. Mình tàn hại chính mình đến vậy
sao?
Năm tháng ấy mình cũng tự nhốt mình vào trong xó nhà. Mình vẫn đi làm tỏ ra vẻ bình thường như bao người nhưng chỉ có đi làm và về nhà chứ không hề giao du, chơi bời với ai. Lần này cũng vậy, mình cứ tự xử mình như thế, chỉ là một cách khác cũng thâm độc chả kém. Người ta uống rượu say để quên đi trong chốc lát, đến lúc tỉnh thì vẫn nhìn vào sự thật mà thoát ra. Còn mình tìm cách làm tê liệt thần kinh bằng cách nhốt mình vào trong nhà và xem youtube, facebook video đủ loại cho đầu óc không nghĩ ra được gì nữa. Mình làm thế để làm gì hả Tâm? Không đáng đâu Thái Tâm!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét