Dạy học xong bước chân ra cửa đập vào mắt là khoảng sân như hồi ở khu tập thể, mùi hương trong gió khiến mình nhớ về thời còn nhỏ. Mình của ngày ấy cũng rất cô đơn, lạc lõng , nhiều nỗi buồn nhưng cũng rất tự do chơi đùa.
Tự dưng nhớ đến 1 người bạn, bạn chỉ là qua mạng, chắc đến giờ cũng dc 10 năm rồi. Tuy chưa từng gặp nhau bao giờ nhưng mình rất quý người đó, như 1 người tâm giao, 1 người anh. Mình cũng có chút tình cảm nhưng mình lại nghĩ hoàn cảnh quen biết như vậy chắc sẽ chẳng đi đến đâu nên đã một thời gian rất rất dài mình không nói chuyện. Sau bao lâu, có lần anh ấy gọi điện cho mình chỉ để hỏi thăm, nhưng mình nghĩ mình k nên trả lời vì mình đã có gia đình. Nhưng nghĩ lại là mình sai, sai ở chỗ mình tự suy diễn vớ vẩn. Ngày đó mình đã giả vờ mình quên anh ấy. Nhưng anh ấy cũng k níu kéo, k nói gì chỉ thất vọng cúp máy. Thật trùng hợp hôm đó cũng có 1 người đàn ông gọi cho mình , nhưng với mục đích xấu. Mình cũng đã giả vờ là k quen, đã quên mất rồi nhưng anh ta vẫn cố gọi. Mình đã phải nói bóng gió thì anh ta mới chột dạ mà bỏ đi. Nhưng cùng 1 ngày mà 2 cuộc gọi với cùng 1 câu trả lời như nhau mà lại có 2 phản ứng lại khác nhau đến vậy khiến mình nhớ mãi. Mình đã hiểu anh ấy không phải người như mình nghĩ. Có lần mình đã nói chuyện với anh ấy, nhưng lúc đó đầu óc mình không tỉnh táo. Mình nhận ra mình có suy nghĩ k đứng đắn. Hôm nay , viết lên đây, biết rằng anh ấy k đọc được nhưng mình vẫn muốn được xin lỗi. Mong rằng mình còn có thể giữ chút hình ảnh đẹp còn sót lại
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét